Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

Khi vợ là “cục vàng” của bố mẹ



Vợ tôi được bố mẹ cưng quý hơn cục vàng. Ngày yêu nhau, tôi thấy chuyện nàng không biết đi xe máy cũng đã lạ, nhưng chỉ buồn cười. Ai lại con gái lớn thế mà đi làm toàn do ông bố về hưu đưa rước!
Nhưng rồi tôi cũng nghĩ như họ: Nàng có vẻ mong manh, công chúa quá! Mỗi lần tới nhà, thầy bố mẹ nựng nịu, cưng chiều nàng, tôi thấy hay hay, thấy không khí gia đình nàng thật ấm cúng. Tới khi sống với nàng một thời gian, tôi mới hiểu hết nỗi khổ của ông chồng có vợ là con cưng.
 

Ngay từ ngày đầu tiên bắt đầu cuộc sống chung, tôi đã vô cùng bất ngờ và ngạc nhiên khi mẹ nàng “cử” người giúp việc tới lau chùi, dọn dẹp nhà cửa cho chúng tôi. Nhà có hơn 40 mét vuông, hai vợ chồng son, đồ đạc thì chẳng có mấy, tôi nghĩ, cứ là tôi thì chỉ 15 phút mỗi ngày là sạch bong. Thế nhưng nàng không thể làm những việc như thế, nàng phải có người dọn dẹp giùm.

Tới bữa, nàng chạy qua nhà mẹ xách cơm về thì tôi còn ngạc nhiên hơn. Cứ tưởng chỉ một vài bữa, nàng chưa quen quán xuyến, rồi thì nàng sẽ tự nấu nướng. Nhưng chuyện đó cứ tiếp diễn dài dài, thậm chí tệ hơn là có nhiều bữa về nhà mẹ, nàng vui vẻ không khí gia đình, ăn cơm chung cùng ba mẹ, xách về cho tôi một cặp lồng cơm nguội ngắt. Thế là tôi cứ ngồi trệu trạo một mình trong khi nàng vào mạng chat chit với bạn bè hay gác chân lên thành ghế vô tư xem phim, nghe nhạc. Lấy nhau đến cả năm trời mà cái bếp nhà tôi vẫn lạnh lẽo, bình gas mới chỉ thay đến lần thứ hai. Mỗi lần nghe nàng hồn nhiên giở cặp lồng cơm và thuyết trình: món này mẹ làm ngon lắm, món kia mẹ làm ngon lắm, trong lòng tôi thấy… chán ngắt.

Có một lần, tôi “đánh bạo”, ngỏ ý với nàng rằng hai đứa tôi cùng đi chợ, rồi nấu cơm… cho vui. Nàng tròn mắt ngó tôi: “Vui gì chuyện nấu nướng vất vả ấy. Hay là anh ngán cơm mẹ nấu thì hai đứa mình hôm nay ra tiệm ăn. Chứ em ghét nấu nướng từ bé rồi”. Tôi giận quá mới nói: “Không thể sống lâu dài thế này được. Mình chẳng có vẻ gì là gia đình, cứ như hai đứa ở trọ chung” thì nàng khóc òa lên, chạy ngay qua nhà bố mẹ. Chỉ một lát sau, tôi nghe điện thoại ông bà nhạc réo gọi inh ỏi. Bố nàng điềm đạm: “Con bé nó quen được lo cho mọi thứ từ nhỏ. Con muốn gì cũng phải… từ từ”. Còn mẹ nàng lại gay gắt với tôi: “Con mới cưới vợ mà đã không biết thương vợ. Nó được mẹ lo cho, con phải mừng vì hai vợ chồng rảnh rang mà nghỉ ngơi, sao con lại có ý muốn hành hạ nó? Bỏ cái kiểu “Chồng chúa vợ tôi” ấy đi. Vợ chồng được sướng còn không biết đường hưởng”. Đến nước đó thì tôi chỉ còn biết im lặng dạ dạ… và xin lỗi rồi tắc lưỡi cho qua: Vợ chồng tôi còn son rỗi,  làm sao để nàng đỡ cực cũng được.

Nhưng những chuyện cơm nước nhà cửa vẫn còn là chuyện nhỏ. Chuyện lớn hơn khiến tôi âu sầu là cha mẹ nàng lúc nào cũng sợ nàng bị bắt nạt, sợ nàng bị bạo hành. Ngày chúng tôi cưới nhau, cha mẹ hai bên cho tiền cộng với tiền của tôi dành dụm được cũng đủ mua một căn chung cư đàng hoàng, rộng rãi. Thế nhưng cả ba mẹ nàng lẫn nàng đều khăng khăng: Phải ở gần nhà ba mẹ nàng. Thậm chí, mẹ nàng còn nói trắng ra là để tôi đừng có “ăn hiếp” nàng. Tôi choáng váng, yên lặng, đành mua một căn nhà nhỏ trong hẻm nhỏ, giá cắt cổ để nàng được ở gần bố mẹ. Mà quả thật là nàng có người bảo vệ. Thỉnh thoảng, tôi chỉ cần gằn giọng, to tiếng hay có bộ mặt không vui là nàng chạy ù về mách. Thế là nhẹ thì điện thoại tôi réo inh ỏi, nặng thì cả nhà nàng kéo qua nhà tôi, vừa mắng mỏ, vừa khuyên dạy, vừa cảnh báo!  

Yêu nhau hai năm, tôi thấy nàng đổi chỗ làm liên tục mà chẳng hiểu tại sao, chỉ nghe nàng thút thít: “Em không chịu được”. Đến khi cưới nhau rồi, chính tôi kiếm việc cho nàng ở một chỗ người quen làm sếp, tôi mới biết là vì sao nàng cứ bỏ việc hoài: ở đâu nàng cũng nghĩ người ta bắt nạt nàng, xem thường nàng, chơi xấu nàng.

Khóc lóc bù lu bù loa đến ba bốn lần ở hai chỗ làm, nàng kiên quyết bỏ việc. Tôi động viên, thuyết phục nàng cỡ nào cũng không được, lại còn bị mẹ nàng mắng té tát: “Đã bảo con, nó là trứng mỏng trong cái nhà này. Nó yếu đuối từ bé, không làm được thì thôi, con cần tiền thì ba mẹ đưa thêm, chứ đừng có ép nó đi làm”. Tôi thanh minh hết mức rằng tôi có thể làm nuôi nàng, lo cho gia đình, nhưng tôi muốn nàng ra ngoài, tiếp xúc với cuộc sống để tôi luyện hơn tính cách độc lập, để có thề đương đầu với mọi khó khăn, bất trắc. Nói rồi, tôi còn bị mắng thê thảm hơn: “Anh là chồng nó mà chỉ muốn quăng nó ra cho thiên hạ mài giũa là sao?”. Thế là tôi đành im lặng.

Ngày ba tôi ở quê bị bệnh nặng, phải đưa lên thành phố chữa trị, tôi lo lắng nói với nàng: “Em ở nhà, rảnh rang thì vào bệnh viện chăm sóc ba giùm cho các chị. Chứ ở quê, chị nào cũng trăm công ngàn việc”. Nàng nghe, chẳng nói gì, chỉ xị mặt ra. Đến chiều, mẹ vợ lại gọi điện cho tôi: “Con có biết vợ con sức khỏe nó có tốt gì đâu mà con bảo nó vào ra cái chỗ toàn là vi trùng như thế? Các chị con chăm sóc ba con ở quê quen rồi thì lên đây chăm sóc. Chuyện cơm nước bệnh viện mẹ giúp giùm cho”. Thế là tôi đành quanh co với mấy chị gái mình lý do vợ tôi không thể chăm sóc cha chồng. Cho đến khi cha tôi xuất viện, bác sĩ nói cần phải tái khám, tôi muốn đưa cha tôi về nhà ở tạm vài ngày chờ tái khám cho khỏi đi xa thì vợ tôi cũng giãy nảy: “Thế thì em về nhà mẹ ở”.

Bây giờ, mỗi lần nghe mẹ vợ thuyết rằng: tôi phải thấy mình may mắn, vì có ba mẹ vợ thương, vợ hết lòng, tôi không biết nghĩ sao. Lấy nhau hai năm rồi, tôi cũng ngại không dám có con vì không chắc con mình được nuôi, dạy chu đáo. Vì nàng của tôi lúc nào cũng vô tư, chỉ thích mua sắm, xem phim, nghe nhạc và nũng nịu với cha mẹ.


Theo Hoàng Hùng


    Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010

    SƠN TINH THỦY TINH THỜI @ - Phần 2

    Mọi người xin hãy lắng nghe 
    Chuyện này đảm bảo bốn bề cười lăn” 
    Nói rồi đứng trước quan văn 
    Chàng ta đủng đỉnh nói năng khôi hài: 
    “Trong giờ học toán lớp hai 
    Cô giáo mới đặt một bài toán vui: 
    Năm con chim nhỏ trên trời 
    Khẽ khàng đậu xuống cành sồi xanh non 
    Thợ săn bắn chết hai con 
    Số chim ở lại sẽ còn bao nhiêu? 
    Cả lớp im lặng đăm chiêu 
    Cuối cùng một cậu đáp liều như sau: 
    ‘Bài này có khó gì đâu 
    Chẳng còn lại chú chim nào trên cây!’ 
    Cô giáo mới nói thế này: 
    ‘Em mà đáp thế là sai mất rồi 
    Để cô minh họa em coi 
    Sau đó em hãy trả lời lại ngay’ 
    Cô giáo xòe năm ngón tay 
    Rồi cô cụp xuống bớt hai, hỏi rằng: 
    ‘Bây giờ em đã rõ chăng?’ 
    Cậu bé vẫn cứ khăng khăng: ‘không còn 
    Vì nghe súng nổ vang giòn 
    Lũ chim bay mất có còn nữa đâu!’ 
    Cô giáo thích thú gật đầu: 
    ‘Đáp số không đúng nhưng giàu ý hay 
    Suy luận lô gíc lắm thay 
    Cô rất thích cách nghĩ này của em’ 
    Cậu bé vội vã nói thêm 
    ‘Hồi nãy cô đã đố em một bài 
    Cuộc chơi vẫn cứ còn dài 
    Mời cô đoán thử bài này cho em: 
    Một chiều gió nhẹ bên thềm 
    Có ba phụ nữ ăn kem ngon lành 
    Một người cắn vội thật nhanh 
    Người liếm, người mút để ăn nhẹ nhàng 
    Bây giờ cô có biết chăng 
    Ai là phụ nữ có chồng hả cô?’ 
    Quả là câu hỏi bất ngờ 
    Cô giáo đỏ mặt đứng đờ chôn chân 
    Rồi cô hạ giọng nói thầm: 
    ‘Người phụ nữ mút que kem chứ gì?’ 
    Cậu bé cười mỉm mím chi 
    Ra chiều đắc thắng bởi vì cô sai: 
    ‘Chính người có nhẫn đeo tay 
    Mới là đáp án bài này đó cô 
    Nhưng mà cô chớ có lo 
    Em thích cách nghĩ mà cô trả lời” 
    Nghe xong công chúa bật cười 
    Vội vàng tiến đến lả lơi đưa tình: 
    “Cha ơi con thích Thủy Tinh 
    Bởi vì chàng ấy thông minh, khôi hài” 
    Cả hai ngang sức ngang tài 
    Khiến vua rối trí – chọn ai bây giờ? 
    Bèn bảo công chúa đố thơ 
    Ai người giải được thì cho làm chồng 
    Công chúa chúm chím môi hồng 
    (Son này nhập ngoại triệu đồng một cây ) 
    Nàng đọc câu đố thế này: 
    “Một ngày trời đẹp, mây bay, nắng hồng 
    Gà con rảo bước chơi rông 
    Diều hâu bay đến lượn vòng bên trên 
    Gà con ngửa cổ ngước lên 
    Nói câu gì đó rơi liền diều hâu 
    Mời hai chàng hãy đoán mau 
    Em gà con nhỏ nói câu gì nào?” 
    Sơn Tinh nhanh nhẹn làm sao 
    Vừa nghe câu đố ngọt ngào nói ngay 
    “Gà con nó nói thế này: 
    Diều hâu chàng hỡi ra tay khoe hàng 
    Diều hâu nghe thế vội vàng 
    Khép đôi cánh lại điệu đàng làm duyên 
    Dụ em gà nhỏ dịu hiền 
    Nào ngờ rơi xuống tan liền xác thân 
    Gà ta đắc chí vô ngần 
    Đáng đời dại gái si đần diều hâu” 
    Nhà vua thích chí gật đầu 
    Phen này phò mã còn vào tay ai? 
    Thủy Tinh lườm mắt nguýt dài 
    Công chúa thấy thế ra bài đố thêm: 
    “Chuyện voi và chuột một đêm 
    Chuột vừa thỏ thẻ voi liền ngất đi 
    Hỏi chuột đã nói câu gì 
    Khiến voi hoảng hốt tứ chi cứng đờ?” 
    Hai chàng Sơn Thủy la to: 
    “Con chuột nó nói ngây thơ thế này 
    Voi ơi em đã có thai 
    Làm voi choáng váng xỉu ngay ra nhà” 
    Mỵ Nương cũng phải cười khà 
    Hai ngươi đọc báo rõ là nhanh ghê 
    Chuyện này ta mới vừa nghe 
    Hai ngươi đã biết bét nhè là sao 
    Bây giờ xin hãy đoán mau 
    Tỉnh dậy, voi nói một câu thầm thì 
    Chuột đang hí hửng cười khì 
    Lăn đùng ra xỉu, hỏi vì sao đây?” 
    Sơn Tinh đỏ mặt tía tai 
    Vò đầu bứt tóc nghĩ hoài không ra 
    Thủy Tinh lúc ấy ngâm nga: 
    "Voi nói thêm đứa nữa nha hỡi nàng” 
    Chuột nghe đổ vật ra sàn 
    Một đứa đủ mệt, một đàn làm sao? 
    Triều đình bàn tán xôn xao 
    Bây giờ biết tính thế nào mà so? 
    Hai người thi thố mấy trò 
    Bất phân thắng bại khiến cho vua rầu 
    Nào là đấu võ, thể thao 
    Đánh đàn, ca hát thấp cao tranh tài 
    Lại còn xếp chiếu đánh bài 
    Rồi chơi chứng khoán xem ai tinh tường 
    Mỗi người mỗi vẻ phi thường 
    Chẳng ai chịu lép chịu nhường cho ai 
    Sơn Tinh nghĩ bụng thế này 
    Thủy Tinh thằng ấy cũng tài như ta 
    Nếu không có kế ranh ma 
    Làm sao vào được hoàng gia bây giờ? 
    Thế là để ý thăm dò 
    Rồi đem đô Mỹ biếu cho nữ tì 
    Hỏi xem công chúa thích gì 
    Nữ tì liếc thấy phong bì căng căng 
    Bèn hạ giọng mách nước rằng: 
    “Chàng đem đồ độc tặng nàng là xong 
    Kim cương, đá quý, vàng ròng 
    Vòng tay nạm chín ngọc hồng sáng choang 
    Bông tai gắn chín hạt xoàn 
    Công chúa sẽ thích, xin chàng đầu tư” 
    Sơn Tinh giả bộ gật gù 
    (Chúng mày cứ tưởng ta ngu, ấm đầu? ) 
    Bèn sai người đến xứ Tàu 
    Hàng giả mấy món đặt mau đem về 
    Công chúa thích mẩn thích mê 
    Ngay lập tức gạt ra rìa Thủy Tinh 
    Xin cha cho cưới Sơn Tinh 
    Vì chàng đã quý yêu mình như tiên 
    Vua Hùng vội vã tuyên liền: 
    “Sơn Tinh xứng đáng rể hiền của ta

    SƠN TINH THỦY TINH THỜI @ - Phần 1


    Chuyện rằng ở nước Văn Lang 
    Có cô công chúa là nàng Mỵ Nương 
    Nhan sắc cũng chỉ thường thường 
    Nhưng mà nổi tiếng tỏ tường ăn chơi
    Thời gian thấm thoắt dần trôi 
    Vua cần có rể nối ngôi trị vì 
    Bèn cho quảng cáo ti vi: 
    “Công chúa đương tuổi xuân thì rất xinh 
    Ai người quân tử say tình 
    Đẹp trai, thành đạt, thông minh, lắm tiền 
    Mau mau ứng thí rể hiền 
    Giang san một nửa có liền về tay” 
    Tin loan ra mới một ngày 
    Bao trang tuấn kiệt về ngay kinh thành 
    Cùng nhau ra sức đua tranh 
    Những mong đến lúc được giành con vua 
    (Thấy bao nam tử bị lừa 
    Mỵ Nương thích chí: “Cho chừa thói ngu”) 
    Bao ngày sát hạch binh thư 
    Hai chàng trúng tuyển đúng như ý nàng 
    Phong lưu, đẹp mã, lắm vàng 
    Lại thêm hài hước, đàng hoàng, thông minh 
    Một chàng tên gọi Sơn Tinh 
    Đến từ đỉnh núi thần linh trị vì 
    Chàng này nét mặt lầm lì 
    Thân hình cao lớn, phương phi, oai hùng 
    Ga lăng, lãng mạn vô cùng 
    Làm cho con gái vua Hùng ngất ngây: 
    “Cha ơi con thích chàng này 
    Cha cho bày tiệc cưới ngay bây giờ 
    Sự đời lắm chuyện bất ngờ 
    Nhỡ chàng đổi ý phớt lờ con sao?” 
    Sơn Tinh kính cẩn cúi chào 
    Buông lời tán tỉnh ngọt ngào dễ thương: 
    “Ơ kìa công chúa Mỵ Nương 
    Ta đây đâu phải là phường Sở Khanh 
    Nhưng ta cũng muốn cưới nhanh 
    Bởi vì rất muốn mau giành ngôi vua” 
    Thủy Tinh vội vã vào thưa: 
    “Muôn tâu bệ hạ, xin chừa hắn ra 
    Thần vừa đến tự phương xa 
    Ở nơi biển thẳm nguy nga cung rồng 
    Biết tin công chúa kén chồng 
    Thần xin dâng cả tấm lòng thảo thơm” 
    Mỵ Nương khẽ liếc mắt lườm 
    Thấy chàng trai trẻ tinh tươm áo quần 
    Dung nhan lãng tử phong trần 
    Xem ra trong bụng có phần say mê 
    Bèn đưa tay vuốt tóc thề 
    (Thực ra là tóc rễ tre duỗi rồi ) 
    Nhìn vua năn nỉ ỉ ôi: 
    “Cha ơi cha hãy truyền ngôi cho chàng” 
    Thấy công chúa quá vội vàng 
    Vua liền hỏi lại xem nàng thích ai 
    Công chúa nước mắt ngắn dài 
    “Hu hu, con thích cả hai sao giờ?” 
    Quan quân bèn mách nước cờ 
    Cho thi văn võ để chờ ai hơn 
    Vua nghe thấy thế mừng rơn 
    Bèn cho truyền lệnh thi luôn tranh tài 
    Bắt đầu tiết mục chuyện hài 
    Sơn Tinh kể trước một bài thơ vui: 
    “Một cô gái tuổi đôi mươi 
    Mặt mày xinh đẹp, dáng người thướt tha 
    Có lần đi khám y khoa 
    Gặp anh bác sĩ hào hoa vô cùng 
    Về nhà cô kể lung tung 
    Cha ơi anh ấy lạ lùng lắm thay 
    Nhìn con anh nói thế này: 
    ‘Hôm nay anh gặp một ngày rất xui 
    Ống nghe anh đã quên rồi 
    Nên anh dùng tạm tai người nghe em’ 
    Rồi anh nghe phổi nghe tim 
    Đôi mắt anh ấy lim dim mơ màng 
    Tai anh áp sát dịu dàng 
    Rà lên rà xuống nhẹ nhàng đó cha 
    Mà anh khám kỹ lắm nha 
    Chỉ nghe tim phổi mất ba giờ liền 
    Bố nhìn con gái dịu hiền 
    Trong lòng rất đỗi muộn phiền nói ngay: 
    ‘Thằng cha này xỏ lá thay 
    Nhưng mà con cũng còn may quá trời 
    Nó chỉ quên ống nghe thôi 
    Chứ quên ống chích tiêu đời con luôn” 
    Sơn Tinh vừa dứt lời tuôn 
    Mọi người ôm bụng ngoác mồm như điên 
    Quan quân cười ngả cười nghiêng 
    Nhà vua sặc cả miếng riềng vừa nhai 
    (Triều đình đang nhậu lai rai 
    Cầy tơ chín món, mấy chai rượu nồng) 
    Công chúa thích chí trong lòng: 
    “Sơn Tinh chàng hãy làm chồng thiếp ngay” 
    Triều đình trên dưới vỗ tay 
    Chúc cho đôi trẻ men say duyên tình 
    Vừa hay lúc ấy Thủy Tinh 
    Đùng đùng nổi giận một mình bước ra: 
    “Trăm năm trong cõi người ta 
    Thủy Tinh kể chuyện rất là OK 

    SƠN TINH THỦY TINH THỜI @ - Phần 2










    Popular Posts

    Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

     
    Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by VN Bloggers - Blogger Themes